Có chàng trai thanh lý bàn ghế đa tình

Trong phút chốc cuộc sống tươi vui, tràn ngập tiếng cười, ngày qua ngày hạnh phúc đã hoàn toàn biến mất, biến mất mãi mãi .....
Ở một thành phố yên bình, không có bất kỳ sự ồn ào nào ngay cả giờ cao điểm có một chàng trai từ bỏ quê hương mình tìm đến thành phố khác rộng lớn hơn, hiện đại hơn và ồn ào hơn, chẳng phải vì để lập nghiệp, chẳng phải vì anh ta muốn rời bỏ xứ nghèo đó mà đi mà vì muốn trốn chạy tình yêu đã đem đến cho anh rất nhiều đau khổ và vết thương. Đơn giản vì ở thành phố nghèo đó có cô ấy, anh vẫn còn yêu, yêu rất nhiều nên chẳng thể chạm mặt tự nhiên được nữa mà trái lại anh sẽ đau đớn gấp nhiều lần.
 
Khi rời bỏ nơi có quá nhiều kỷ niệm và hình bóng của cô ấy, anh chẳng thể nào tìm ra được mục đích sống cho mình. Anh từng xem cô là cả thế giới của mình, là thứ mà anh bằng mọi giá phải có được dù có đánh đổi bất cứ thứ gì, dù có mất tất cả anh vẫn muốn có cô ấy. Thế nhưng chẳng ai khác chính anh là người đập nát mọi thứ bằng những hành động ngu ngốc của mình, vì sự non nớt trong suy nghĩ, sự bốc đồng của tuổi trẻ mà 2 năm anh xây dựng tình yêu thật đẹp, thật hạnh phúc trong phút chốc đổ vỡ tất cả. Những ngày xa cô là những ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời anh, vấp ngã chả có một ai ở bên để giúp anh đứng dậy, mỗi lần anh làm sai bị trách móc chẳng còn ai có thể an ủi anh. Anh bất lực ngồi khóc như một đứa trẻ, khóc cho sự ngu ngốc của anh, khóc cho sự non dại của tuổi trẻ, khóc cho sự mất mát của cả thế giới của anh.
 
Có chàng trai thanh lý bàn ghế đa tình
Quãng thời gian hạnh phúc, yên bình chỉ phút chốc tan biến như bong bóng xà phòng
 
Nhưng giờ đây ngoài việc khóc trong sự đau đớn của mình anh chẳng cách nào giúp mình thoát ra khỏi sự tuyệt vọng, trong phút chốc cuộc sống tươi vui, tràn ngập tiếng cười, ngày qua ngày hạnh phúc đã hoàn toàn biến mất, biến mất mãi mãi để lại cho anh những quãng ngày chán nản, buồn bã và khóc. Anh tìm đến bia và rượu nhưng càng say nỗi đau trong anh càng nhiều hơn mà thôi, thoáng chốc hình ảnh người con gái đó lại hiện về rồi chợt đi khiến anh nhớ da diết người con gái đem đến sự bình yên những giây phút ở bên, những cái ôm nhẹ nhàng tan đi mọi sự khó khăn trong cuộc sống. Sau 6 năm, anh cũng tìm được mục tiêu để thực hiện và tìm được một công việc ở cửa hàng thanh lý bàn ghế để thực hiện đam mê của mình. Nhưng anh nào biết đam mê thật sự của anh chính là được yêu cô thêm một lần nữa, chỉ một lần nữa thôi dù đánh mất mọi thứ anh vẫn chấp nhận chỉ cần ở bên cô mà thôi.
 

Công việc thanh lý bàn ghế chẳng khiến mọi thứ ổn hơn

 
Chẳng những không ổn hơn mà khiến anh càng ngày càng chìm vào hình bóng của cô nhiều hơn, sau những quãng thời gian cố gắng tạo dựng cuộc sống không còn buồn chán và tìm một chút nghị lực phấn đấu để sống vui vẻ thì áp lực ở công việc mới khiến anh gục ngã, người con gái đó lại trở về nhanh chóng, những câu nói " Anh ổn chứ " " Có em đây rồi "... như in trong đầu anh ngày càng rõ hơn khiến thứ tình cảm mà anh đã cố gắng chôn chặt xuống đáy tim mình bỗng phá xích và trào ngược lên. Thêm 1 lần nữa tim anh lại trở nên đau đớn hơn bao giờ hết, những giờ đã khác chẳng còn khóc trong đau đớn nữa, chẳng còn muốn cầm điện thoại nhắn cho cô 1 2 câu để thỏa nỗi nhớ nữa, anh đã mạnh mẽ sau khi trải qua quá nhiều nỗi đau và tự vượt qua nó mà chẳng cần cô ở bên nữa. Thế nhưng để làm được điều đó anh phải trả 1 cái giá khá đắt khi mà giờ đây sự đau đớn khi nhớ về cô tăng gấp đôi nhưng chẳng thể nào khóc để tự mình giải tỏa chúng.
 
Có chàng trai thanh lý bàn ghế đa tình
Trong 6 năm anh chẳng thể nào biết rằng nên quên hay nên nhớ
 
Tràn ngập không khí xung quanh anh là sự ảm đảm và buồn chán, gặp ai anh cũng phải cười đùa vui vẻ che giấu đi nỗi đau đớn đến tột cùng, anh chả muốn nói cho ai biết hay tâm sự để mong ai đó an ủi bởi anh đã từng làm như vậy để giúp nhanh chóng thoát khỏi tình trạng này nhưng họ đối xử với anh chẳng khác gì kẻ ngốc " Làm gì mà mày yêu nó dữ vậy, có 2 năm à còn nhiều đứa con gái khác mày buồn làm gì ", " Thằng dở hơi suốt ngày cứ nhớ nhớ làm cái gì, giải quyết được gì không ", nhận được những câu nói trách móc anh chỉ cười họ vì họ quá giống nhau, những con người chưa từng trải qua một tình yêu thật sự, chưa hiểu được nỗi đau đớn khi phải tự tay kết thúc tình cảm đó. Anh chẳng trách vì đây là việc của anh, hậu quả như bây giờ chẳng phải do anh là người chọn sao? Cứ thế cứ thế anh dần chai sạn với sự đau đớn thế nhưng tình yêu dành cho cô chẳng vơi đi một chút nào cả.
 
Có chàng trai thanh lý bàn ghế đa tình
Đau đớn như ai xát vào đau mình nhưng anh chẳng thể nào rơi được nước mắt
Anh nào đâu biết chẳng phải anh chai sạn với sự đau đớn mà anh đã giam chúng thật chặt để cảm xúc trong anh giờ không còn bộc lộ rõ như quãng thời gian đầu nữa, thế nhưng anh dễ dàng giam chặt sự đau đớn đó với bất kỳ ai cũng được trừ cô ấy. Là chìa khóa duy nhất để mở những góc tối trong con người anh, dù mạnh mẽ che giấu giỏi đến đâu thì đối mặt với cô ấy anh sẽ bất lực. Anh mong muôn được một ngày nào nói hết tất cả những đau đớn anh phải chịu đựng, nói cho cô ấy biết suốt 6 năm qua anh vẫn còn yêu cô như thế nào, nói cho cô ấy hết tất cả...tất cả những gì anh nghĩ để nhẹ lòng, để giảm đi sự đau đớn. Điều mong mỏi giản đơn như thế thôi nhưng cả đời này anh cũng sẽ chẳng bao giờ thực hiện được.

Tin liên quan

dien dan rao vat so 1 tphcm